Dung "Hà" khi bị bắt năm 1995.

Không phải là những câu chuyện đồn đại trong giới giang hồ mà Công an Hải Phòng, trong những nỗ lực điều tra vượt bậc, sau này đã lật lại hồ sơ về những con bạc, sau khi thua cháy túi tại những công ty cờ bạc do Dung “Hà” tổ chức đã phải tự vẫn một cách thảm thương hoặc phải vào tù do đi cướp của, giết người, lừa đảo… để lấy tiền gỡ bạc. Vừa biết cách vung tiền lại vừa biết cách lấy đao búa để thị uy, dằn mặt nên các công ty cờ bạc của Dung “Hà” đã tồn tại trong một thời gian khá dài ở đất Cảng khiến nhiều người cho rằng, Dung “Hà”â là một thế lực ngầm không thể triệt phá…

Thời kỳ từ năm 1993 đến 1995 là thời kỳ được coi là hoàng kim của Dung “Hà”. Do lợi nhuận thu được từ việc đánh bạc quá lớn nên song song với việc hùn hạp vốn đóng tẩy vào các công ty cờ bạc ở nhiều nơi, Dung “Hà” còn tổ chức thêm một sòng bạc nữa  ngay tại ngôi nhà ở trong ngõ 23 Trạng Trình mà gia đình đang ở.

Một hệ thống canh gác đã được Dung “Hà” thiết lập khá cẩn mật và chuyên nghiệp. Con ngõ 23 Trạng Trình là một con ngõ nhỏ và chỉ có duy nhất một lối vào. Đám “ong ve” được "chị Dung" tin cẩn cho làm "chim lợn" rải khắp phố Trạng Trình nhưng dày đặc nhất là ở đầu ngõ 23. Bất kể người lạ mặt nào xuất hiện mà muốn vào nhà “chị Dung” là lập tức bị đám “ong ve” này ra lục vấn và sẵn sàng gạt lại tất cả những ai lạ mặt, kể cả con bạc lần đầu vào sới để đảm bảo, không có bất kỳ người lạ mặt nào có thể lọt được qua vòng canh phòng cẩn mật này.

Tuy đám “ong ve” làm thế nhưng Dung “Hà” vẫn chưa yên tâm. Vì thế, ngoài đám "chim lợn" này, Dung “Hà” còn thiết kế thêm một hệ thống chuông báo động để đề phòng những trường hợp đặc biệt. Từ sới bạc có một hệ thống chuông được nối sang nhà của chị ruột Dung trên tầng 2 của nhà số 32 Trạng Trình, chỉ cách nhà Dung có một quãng ngắn. Khi có bất kỳ một dấu hiệu nào chứng tỏ công an xuất hiện là lập tức chuông reo và chỉ trong phút chốc mọi hoạt động cờ bạc trong sới sẽ dừng, không còn dấu vết gì hết.

Trong sới bạc Dung “Hà”, hình thức đánh bạc chủ yếu là xóc đĩa. Sát phạt kiểu này vừa tạo ra sự cuốn hút với người chơi, vừa xác định kết quả được - thua một cách nhanh nhất, lại vừa dễ tẩu tán tang vật khi bị công an phát hiện. Dung “Hà” cũng nhiều lần trực tiếp ngồi xóc cái.

Nhưng ở sới bạc của Dung “Hà” không chỉ có hoạt động cờ bạc mà là một hệ thống khép kín bao gồm cả cho vay nặng lãi, cầm đồ ngay trên chiếu bạc. Dung “Hà” là trùm của tất cả hệ thống này. Vì vậy, số tiền lợi nhuận thu được ở sòng bạc, ngoài số tiền vào cửa mà tất cả các con bạc đều phải nộp cho nhà cái khi đặt chân tới đây còn là những khoản lãi khổng lồ từ việc cho vay nóng và cầm đồ với lãi suất cắt cổ.

Bởi thế mà kể từ khi mở sòng bạc, Dung “Hà” trở nên giàu có một cách nhanh chóng. Thời đó, chưa có nhiều ôtô riêng như bây giờ nên để phân biệt đẳng cấp giàu nghèo chỉ là xe máy và Dung “Hà” đã sắm cho mình một chiếc xe máy Ringbell loại xịn nhất. Các đệ tử của Dung “Hà” cũng được “chị” sắm cho cả dàn xe xịn. Có tiền, Dung cũng được tiếng là chơi đẹp với đám “ong ve”. Những đứa phục vụ tại nhà đều được chị nuôi ăn sung mặc sướng. Đứa nào chẳng may bị bắt đều được chị thăm nuôi, tiếp tế đầy đủ. Miễn sao, khi “chị” cần là sẵn sàng đao búa.

Đám giang hồ Hải Phòng ngày ấy đồn rằng, trong đám đệ tử, có một cô gái được Dung “Hà” đặc biệt yêu chiều. Cô này da trắng, tóc dài tha thướt, chân dài miên man và trẻ hơn Dung “Hà” chừng dăm tuổi. Cô này không phải dân đao búa, cũng không phải là loại trộm cắp, bụi đời mà là con nhà tử tế, có nhan sắc nhưng đua đòi, thích nổi nên chập với Dung “Hà”. Đi đâu Dung “Hà” cũng cặp với cô này như hình với bóng. Dân chơi Hải Phòng thời ấy đã quá quen với hình ảnh Dung “Hà” tóc ngắn như đàn ông, trang phục cũng như đàn ông, điều khiển xe máy Ringbell lạng lách trên đường phố. Phía sau là một cô gái cao hơn Dung “Hà” cả một cái đầu, tóc dài tha thướt, xõa che nửa mặt ngồi ghì sát lấy Dung “Hà”, ôm eo thật chặt.

Hôm Dung “Hà” bị đưa ra xét xử, cô gái này đến tòa rất sớm, ngồi một góc ôm mặt khóc nức nở. Giang hồ Hải Phòng thời đó gọi cô gái này là "người tình của chị". Tình yêu đồng tính đó, chả biết có đúng không, nhưng thấy giang hồ Hải Phòng tỏ ra vị nể cô gái này còn hơn cả "chị Dung".

Trở lại câu chuyện của Dung “Hà”. Cũng từ khi mở công ty cờ bạc, Dung “Hà” buộc phải mang một cái mặt nạ khi quan hệ với những người cùng phố, khác với bộ mặt thật của một bà trùm giang hồ. Dung niềm nở với tất thảy mọi người ở xung quanh trong con phố đầy rẫy phức tạp này. Nhà ai có hiếu, hỉ, Dung đều có mặt. Thậm chí, có gia đình khó khăn, tết lễ Dung “Hà” còn biếu quà.

Dung “Hà” vung tiền ra và đây cũng là cách để cho sới bạc được an toàn cùng với hệ thống canh phòng của đám "chim lợn". Các con bạc tới chơi ở sới của Dung thời ấy dường như yên tâm hoàn toàn: vừa không sợ bị công an bắt bởi hệ thống canh phòng quá cẩn mật, vừa không lo bị cướp vì giang hồ Hải Phòng có uống thuốc liều cũng chả dám bén mảng đến nhà "chị Dung" mà làm ăn.

Một luật bất thành văn đã được Dung “Hà” bắt các đệ tử phải duy trì trong sới. Ấy là tất cả các con bạc đã đến chơi ở nhà "chị" nếu thua thì cũng sẽ được chị cho chút tiền tiêu vặt và gọi xích lô đến tận cửa đón về nhà; còn nếu thắng thì ngoài chuyện cho xe đến đón, "chị" còn cắt cử một đệ tử đi kèm, áp tải sô tiền thắng bạc về tận nhà an toàn.

Luật của Dung “Hà” là vậy nhưng trớ trêu là đám đệ tử được giao việc áp tải người thắng bạc hầu hết rơi vào tình cảnh... thất nghiệp vì đã vào sới nhà Dung các con bạc đều ra về cháy túi. Sau những canh bạc ở nhà Dung “Hà” là đầy rẫy những bi kịch giáng xuống nhiều gia đình. Công an TP Hải Phòng sau này khi lật lại hồ sơ về hoạt động tổ chức đánh bạc của Dung “Hà” đã tìm thấy rất nhiều nhân chứng với những số phận bi thảm sau khi họ đã rơi vào cái bẫy cờ bạc của Dung “Hà”.

Cơ quan điều tra Công an Hải Phòng đã ghi được lời khai của 21 nhân chứng chính là các con bạc đã trực tiếp đến đánh bạc tại sòng bạc ở nhà Dung “Hà”. Trong đó, có những nhân chứng Cơ quan điều tra phải ghi lời khai của họ ở trong... trại tạm giam. Lẽ vì, sau khi thua bạc tại nhà Dung “Hà”, họ đã đi trộm cắp, cướp giật, lừa đảo... để lấy tiền gỡ bạc và đã bị bắt. Mỗi con bạc trong sới bạc Dung “Hà” là một số phận đắng cay mà trong phạm vi bài viết này chúng tôi chỉ xin điểm lại một số trường hợp đã có lời khai trong hồ sơ vụ án.

Người phụ nữ này tuổi đã ngoại 50, đã làm bà nội bà ngoại. Trước khi bước chân vào sới Dung “Hà”, chị là một phụ nữ hiền dịu, chỉ biết chăm lo gia đình, chồng con. Nhưng một lần, tình cờ, một người hàng xóm nhờ chị đèo lên "nhà cô em trên Trạng Trình chơi”. Đến nơi, chị mới biết đó là ổ bạc của Dung “Hà” và người đàn bà này đã rơi vào cái bẫy của chị Dung một cách hết sức êm ái.

Ban đầu là được "nhà cái" cho mượn tiền để chơi thử. Sau rồi, không dứt ra được, chị trở thành con bạc chung thân của sới Dung “Hà”. Để có tiền gỡ lại những canh bạc cháy túi, người đàn bà này đã buộc phải lừa đảo cả gia đình, bạn bè, thậm chí cả ông bà thông gia. Chị đã từng mang cả xe đạp lẫn xe máy của các con đến đặt tại nhà Dung, lấy trộm tài sản của gia đình đem bán.

Nhưng xót xa nhất là khi không còn gì để bán nữa thì chị đã phải lê ra chợ, tìm đến một người bán thịt quen và phải nói dối rằng cha chị đang ốm nặng, sắp chết cần tiền mua máu để truyền cứu sống ông cụ thì chị mới vay được 1 triệu đồng để đi đánh bạc. Số tiền thua bạc của chị tại sới Dung “Hà” quy đổi ra vàng thời kỳ đó thì bằng giá trị của nhiều căn nhà.

Một học sinh sa vào sới bạc của Dung “Hà” khi mới đang học lớp 12. Chiếc bẫy ác độc này không tha bất cứ một ai cho dù đó là con mồi non  nớt. Sau khi thua bạc, em đã bỏ học đi cướp để lấy tiền gỡ gạc, để rồi cuối cùng bị bắt tạm giam. Đây là những lời khai đầy xót xa của con bạc nhỏ tuổi nhất trong sới bạc Dung “Hà” khi em đang bị tạm giam tại Trại giam Hải Phòng vì tội cướp: "Người ta đồn ở nhà cô Dung “Hà” đánh bạc vui lắm, cháu đem 900 nghìn đồng lên chơi thử. Trong đó có 800 nghìn đồng là tiền cháu bán xe và 100 nghìn đồng là mẹ cháu cho để đóng tiền học... Cháu còn mượn xe của bạn Hải đến nhà cô Dung cầm được 700 nghìn đồng, mượn xe bạn Cường cầm được 1,1 triệu đồng, lừa xe của Huyền (em ruột cháu) cầm được 1,3 triệu đồng. Cháu đánh ở nhà cô Dung tất cả 4 lần và thua hết. Sau đó cháu đi cướp và bị bắt tạm giam".

Nhưng đây không phải là trường hợp cá biệt. Cùng chịu chung kết cục" cho chân vào cùm" như em sau những canh bạc ở sới Dung “Hà” còn rất nhiều con bạc khác. Phần nhiều các con bạc, sau khi bị thua cháy túi, để có tiền đánh tiếp với hy vọng sẽ gỡ lại được số tiền đã mất thì không còn cách nào khác ngoài đi trộm cắp, lừa đảo, cướp của, thậm chí giết người...

Chuông báo động thu được tại sòng bài của Dung "Hà".

Nhưng thê thảm nhất có lẽ là trường hợp của con bạc Bùi Đức T., trú tại phố Hai Bà Trưng, Hải Phòng. Không chỉ xô đẩy con bạc vào cảnh "cửa nhà bán hết cho chân vào cùm" mà sới bạc Dung “Hà” còn đẩy họ vào cái chết nhục nhã.

Sau nhiều lần thua bạc tại sới Dung “Hà”, trong cơn say đỏ đen anh T. đã trộm đồ, lừa bán nhiều tài sản của gia đình rồi đến cả căn nhà nhỏ, nơi trú ngụ duy nhất của cả gia đình T. cũng bán nốt để chơi tiếp những mong gỡ gạc lại số tiền đã mất. Nhưng rồi, kết cục vẫn cháy túi. Cuối cùng, anh T. đành phải tìm đến một người bạn trai của vợ để lừa đảo. Chiều hôm đó, T. đến nhà anh H. hỏi mượn chiếc xe máy Dream để đi có chút việc, sau 15 phút sẽ trả. Tin chồng của bạn, anh H. đã giao xe cho T., nhưng chờ mãi đến tối vẫn không thấy T. quay lại. Sáng hôm sau, khi anh tìm đến nơi ở của cha mẹ T. thì được biết, anh này đã tự vẫn bằng thuốc chuột. Gia đình T. trao lại cho anh bức thư tuyệt mệnh của T.

Xin lược trích một đoạn trong bức thư tuyệt mệnh của T để bạn đọc hiểu vì sao Bùi Đức T. lại phải tìm đến cái chết, bỏ lại người vợ trẻ và đứa con trai lúc đó mới 4 tuổi: "... Tôi đã cầm xe mượn của anh... cho công ty bạc của nhà chị Dung “Hà” với số tiền 10 triệu đồng. Nhà tôi cũng đã bán chỉ vì cờ bạc. Cuộc đời tôi thế là hết... Đời tôi không còn cái gì ngoài cái chết".

Tìm hiểu về số phận của 21 con bạc trong sới Dung “Hà” theo các lời khai trong hồ sơ vụ án, chúng tôi tịnh không tìm thấy một trường hợp nào mà cuộc sống của họ không bị khuynh đảo sau những canh bạc ở nhà Dung “Hà”. Một người đàn ông ở phố Quang Trung, cách nhà Dung “Hà” chưa đầy một cây số, sau khi thua 300 triệu đồng đã phải bán cả một căn nhà mặt tiền ở đường Quang Trung, con phố buôn bán sầm uất vào bậc nhất ở Hải Phòng để trả nợ.

Một phụ nữ trẻ, có nghề nghiệp ổn định, có tiền bạc vậy mà sau khi rơi vào sới bạc Dung “Hà” đã bỗng dưng trở thành trắng tay. Chị đã thua bạc khoảng 80 triệu đồng. Số tiền đó, ở thời điểm những năm 1994-1995 có giá trị bằng mấy căn hộ tập thể ở Hải Phòng. Đây là lời khai của chị tại Cơ quan điều tra: "Tháng 6/2004, tôi lên nhà Dung “Hà” xem đánh bạc.... Sau đó Dung “Hà” cho tôi vay tiền để đánh. Từ tháng 6 đến 11/1994 tôi bị thua  khoảng 80 triệu đồng...”.

Một thanh niên khác, đánh bạc 2 lần thua khoảng 8,5 triệu đồng, mỗi ngày thua trung bình 3 chỉ vàng và 1 xe đạp mini Nhật. Người thua bạc nhiều nhất tại sới bạc Dung “Hà” sau này đã được Cơ quan điều tra xác định đó là Ngô Xuân Phương, Việt kiều sống tại Nhật, thua 1 tỉ đồng. Số tiền đó bây giờ đã là lớn nhưng ở thời điểm những năm 1993 - 1994 thì cực lớn, có giá trị bằng 3-4 căn nhà mặt tiền ở Hải Phòng.

(Còn nữa)
Nhóm PV (bài đăng trên Chuyên đề ANTG số 975)