Theo bản án sơ thẩm, Đào Văn Phượng (38 tuổi) bị tật teo tay chân từ nhỏ. Do bị tật nên Phượng lấy vợ muộn, đến năm 2006, bị cáo mới kết hôn với bà Nguyễn Thị Bé (từng có một đời chồng và 2 người con riêng). Sau khi kết hôn, Phượng và bà Bé có một con chung, cùng sinh sống tại âp Suối Cát 1, xã Suốt Cát, Xuân Lộc (Đồng Nai).

Khoảng đầu tháng 3/2014, do mâu thuẫn vợ chồng, chị Bé dẫn các con đi thuê phòng trọ ở riêng, không chung sống với Phượng nữa. Đến sáng ngày 12/3/2014, Phượng tìm đến nhà trọ tìm gặp vợ để lấy sổ trợ cấp hằng tháng cho người khuyết tật. Lúc này, Phượng khuyên vợ đưa các con về nhà nhưng chị Bé không nghe mà còn dùng tay đánh chồng.

Bị cáo Phượng tại phiên tòa phúc thẩm.

Tức giận thái độ của vợ, Phượng bỏ ra ngoài chợ mua dao rồi quay về phòng trọ tìm vợ. Trên đường về, thấy chị Bé đang ngồi trước cửa hàng điện thoại di động, Phượng đến ngồi bên.

Khi Phượng vừa ngồi xuống thì bị chị Bé dùng tay tát vào mặt. Bị vợ đánh trước mặt mọi người, Phượng “quê độ” nên rút dao đâm vợ nhiều nhát khiến nạn nhân tử vong ngay sau đó.

A.Huy