Thùng đựng thân thể để giữ đông.

Các cuộc thử nghiệm gây chấn động để làm người sống lại đang được tiến hành tại Viện Kéo dài cuộc sống ở Mỹ. Cuộc thử nghiệm đầu tiên được tiến hành năm 1976. Người bệnh là cha của một trong những người là sáng lập viên của viện.

Khi được biết có ai đó trong số các khách hàng của viện bị bệnh sắp chết, viện cho một nhóm chuyên gia đến gặp người đó. Đôi khi việc chờ đợi kéo dài cả tuần hay lâu hơn, nên họ phải thường xuyên sẵn sàng. Họ không tham gia vào việc chăm sóc y tế. Khi các bác sĩ chăm sóc xác nhận bệnh nhân đã qua đời, các chuyên gia lập tức tiêm vào mạch máu người đó chất geparin, để làm cho máu không đông lại, đồng thời thiết bị thông khí nhân tạo cho phổi được bật lên. Trong những điều kiện như vậy, não không bị chết. Nghĩa là theo giấy tờ y tế, con người đã chết, nhưng về mặt sinh học người đó hoàn toàn sống.

Tiếp theo cơ thể người bệnh được đưa vào một buồng chứa đặc biệt, trong đó tất cả máu từ cơ thể được hút ra ngoài, một dung dịch bảo quản đặc biệt được đưa vào thay thế máu. Xác người được phủ kín bằng các túi đựng nước đá để nhiệt độ hạ xuống 30oC và trong vòng 24 giờ được chuyển về phòng thí nghiệm ở bang Arizona. Tiếp theo, hoặc người ta làm đông lạnh cả cơ thể, hoặc chỉ đông lạnh đối với hệ thần kinh, tức chỉ có não được bảo quản.

Những người chọn cách giữ đông lạnh não có cái lý của mình. Nếu giả thiết rằng trong tương lai y học nano sẽ cho phép tái tạo các mô, thì để “chuyển” một người vào thân thể mới chỉ cần có não. Vì không thể lấy não ra khỏi xương sọ mà không gây tổn thương, các chuyên gia tách hộp sọ ra cùng với não, còn thân người được thiêu hoặc mai táng vào lòng đất.

Trong quá trình làm đông, trong các mô hình thành các tinh thể nước đá nhỏ, chúng có khả năng phá hủy cấu trúc của mô. Do đó trước khi làm đông người ta đưa vào cơ thể người bệnh cryoprotectant - một chất lỏng đặc biệt có khả năng đạt được hàm lượng lớn tới mức không còn chỗ cho nước đá. Có thể phương pháp này sẽ được ứng dụng rộng rãi để bảo quản lâu dài các cơ quan nội tạng. Theo đó cryoprotectant thay thế hoàn toàn nước trong cơ thể, khi nhiệt độ xuống dưới -1200C nó biến thành chất giống như thủy tinh.

Sau đó thân thể người (hoặc chỉ não) được đặt trong buồng đông lạnh, tại đó nhiệt độ được hạ thấp dần 1ôC trong mỗi giờ cho đến khi đạt nhiệt độ của nitơ lỏng. Tiếp theo thân thể được cho vào vỏ bọc kín, thả vào bồn nitơ lỏng và được bảo quản ở đó bao lâu tùy theo sự cần thiết.

Người ta đã thực hiện một số cuộc thí nghiệm, trong đó một số phần não và mô được làm đông lạnh tới nhiệt độ -1960C, khi đó tất cả các phản ứng hóa học đều ngừng lại. Sau đó, người ta cho dỡ đông và tiến hành kiểm tra các mô (về phản ứng hóa học) và các phần não (về độ hoạt động điện). Các mẫu đã hoàn toàn giữ được tính chất của mình, còn tình trạng của chúng giống hệt như trước khi được làm đông lạnh.

Khi cấy ghép các bộ phận cơ thể người ta cũng sử dụng nguyên tắc như vậy: các cơ quan nội tạng tạm thời được làm đông lạnh trong vòng 24 giờ, rồi được chuyển từ nơi này sang nơi khác, sau đó mới được ghép vào người nhận. Còn Viện Kéo dài cuộc sống duy trì được thân thể trong vòng hàng chục năm.

Cho đến nay các chuyên gia Mỹ vẫn chưa tiến hành việc làm người sống lại, vì họ chưa chắc chắn sẽ thực hiện thành công. Thế nhưng, các nhà khoa học hy vọng khả năng đó sẽ đến trong tương lai gần.

Các bệnh nhân chỉ được làm cho sống lại khi y học nano hoàn toàn điều khiển được cơ thể ở mức độ phân tử. Như vậy, chỉ có sự phá hủy hoàn toàn của mô mới có thể coi là việc thử nghiệm thất bại - khi đó thân thể không thể kích thích cho sống lại được nữa. Theo các nhà khoa học Mỹ, khi làm cho những bệnh nhân giữ đông lạnh sống lại, họ sẽ phải đối mặt với một vấn đề quan trọng là mất trí nhớ, nhưng họ cho rằng sớm muộn con người sẽ tìm ra được phương pháp lấy lại trí nhớ cho người bệnh.

Trong kho trữ lạnh của Viện Kéo dài cuộc sống hiện có 67 thân thể và não. Đã có thêm 730 “khách hàng tiềm năng” - những người đã đóng tiền và đồng ý sau khi chết sẽ được làm đông lạnh và cho sống lại. Trong năm 2004 đã có 7 cuộc phẫu thuật được tiến hành. Mỗi năm, người Mỹ thực hiện giữ đông lạnh đối với khoảng 1% số khách hàng. Trên thế giới cũng có nhiều nhà khoa học đi theo hướng này.

Khách hàng nổi tiếng nhất đã được đưa vào giữ đông lạnh là cầu thủ bóng chày Ted Wiliams của đội Boston Red Shocks, qua đời vào năm 2002. Có những người họ hàng của các nghệ sĩ nổi tiếng và những người rất giàu được giữ đông lạnh như vậy. Nhiều người trong số họ không muốn tiết lộ về việc họ có mặt trong “hội” đó, nhưng có người vẫn muốn mọi người biết về quyết định của mình.

Ông Jojef Weinik, Giám đốc Viện, sau khi chết cũng sẽ được giữ đông lạnh. Ông không cho rằng việc làm của mình là ngược lại với quan niệm của Thiên Chúa giáo. Vì theo Kinh Thánh, người chết chỉ đi vào giấc ngủ, như vậy thân thể được làm đông lạnh không mâu thuẫn với điều đó

Hoàng Thương (Theo Thanh niên Moskva)