Duyên quê tình thắm chứa chan

Bãi ngang nước mặn lại càng sắt son

Sớm khuya một mái tranh mòn

Sống trong đầm ấm dẫu còn khó khăn

Siêng năng mưa nắng chuyên cần

Bà con xa láng giềng gần có nhau

Chịu thương chịu khó biết bao

Bấy nhiêu công sức cần lao cơ hàn

Thương em vất vả theo chàng

Tình quê chân đất ngày càng đắm say

Yêu thương con nước vơi đầy

Thủy triều lên xuống theo ngày tháng trôi

Bìm bịp kêu nước lớn rồi

Ra bờ rạch nhỏ mình ngồi câu cua

Tập tàng không mất tiền mua

Mồng tơi rau đắng cà chua sau vườn

Bắt con cá sặc ngoài mương

Tiện tay đặt trúm chờ lươn vô đầy

Lươn um là món tuyệt đây

Hái thêm trái mướp chuối cây thêm mồi

Đầu vàm bắt cá chìa vôi

Lội sình bắt cá thòi lòi nướng than

Xuống ao kiếm mớ tôm càng

Cá kèo đóng đáy cua hang cá đồng

Đứng xem bầy cá ròng ròng

Tìm con cá lóc cá bông cá tràu

Ngó sen bông súng quế màu

Ra giàn cắt mấy trái bầu nấu canh

Ngoài vườn cũng có cây chanh

Ớt Tây ớt hiểm ớt xanh hái rồi

Khổ qua bông bí mồng tơi

Mớ bông so đũa cải trời sẵn đây

Lìm kìm rau đắng mọc đầy

Tha hồ xào nấu bữa nay sẵn sàng

Tiếng ai cười nói râm ran

Mấy anh hàng xóm rộn ràng qua chơi

Hôm qua đã có lời mời

Quê nghèo bè bạn cuộc đời có nhau

Bãi ngang nghèo cũng sang giàu

Toàn thứ đặc sản cho nhau tấm lòng

Rượu quê Cần Giuộc đã đong

Xoay vòng ly rượt (*) mới xong lại đầy

Ta ngồi cứ nhậu lai rai

Men tình men rượu đến say mới về

Tấm lòng cởi mở đừng chê

Vợ chồng son trẻ duyên quê đậm đà

Tình yêu son sắt mặn mà

Tình làng nghĩa xóm lại là tình thâm.

Đêm nay dưới ánh trăng rằm

Vợ chồng son lại thì thầm ngắm trăng

(*): là cách uống ở các vùng quê

Nam Bộ, rượu uống xoay vòng

cùng lúc hai ly rượt đuổi nhau rất vui.

Trung Thành