Theo cáo trạng của Viện KSND TP Hà Nội, năm 2010, do có nhu cầu mở rộng sản xuất kinh doanh nên Công ty cổ phần Gỗ Cầu Đuống giao cho Tổng Giám đốc Trần Tiến Quang tìm mặt bằng xây dựng nhà xưởng. Ông Quang sau đó thông qua một số người, trong đó có một Phó Chủ tịch UBND phường Đức Giang (quận Long Biên) quen biết Phùng Quốc Ân. 

Thời điểm đó, Ân đang là cán bộ địa chính xã Dương Hà, huyện Gia Lâm, thành phố Hà Nội. Biết được nhu cầu của Công ty cổ phần Gỗ Cầu Đuống, Ân nói dối với ông Quang rằng, anh ta có quan hệ rộng và từng xin được nhiều dự án bất động sản cho nhiều doanh nghiệp.

Tin tưởng lời nói của Ân là thật, ông Quang nhờ Ân tìm và xin giúp doanh nghiệp một diện tích đất phù hợp. Sau khi nhận lời ông Quang, Ân đã nhờ Phùng Văn Thúy (cựu cán bộ địa chính xã Yên Thường, huyện Gia Lâm), hiện đang phải chấp hành án tù về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. 

Thời gian sau, Thúy giới thiệu khu đất nông nghiệp 15.000m2 ở xã Yên Thường cho Ân. Là cán bộ địa chính, Ân biết rõ khu đất đồng nghiệp giới thiệu nằm trong quy hoạch của huyện Gia Lâm và đã được UBND TP Hà Nội phê duyệt, nhưng vẫn bảo Thúy đưa đến gặp lãnh đạo xã Yên Thường.

Bị cáo Ân tại phiên xử.

Với mục đích lừa đảo chiếm đoạt tài sản, Ân nói với ông Quang là sẽ xin cho Công ty cổ phần Gỗ Cầu Đuống 15.000m2 đất trên với giá 1,7 triệu đồng một m2. Kèm theo đó, Ân đưa cho ông Quang xem bản “Kế hoạch thực hiện” với phần liệt kê đã có nhiều Sở, ngành của thành phố Hà Nội cho ý kiến.

Ân cũng nêu ra từng bước, từng việc làm và từng giai đoạn rất cụ thể trong việc xin đất triển khai dự án cho Công ty cổ phần Gỗ Cầu Đuống. Gắn với từng việc, từng bước trong kế hoạch là những khoản tiền chi phí giao động từ vài trăm triệu đến cả tỷ đồng.

Tin tưởng những điều Ân nói là thật, trong các ngày 1/4 và 22/4/2010, ông Quang đã hai lần đưa cho Ân tổng số 1,1 tỷ đồng. Từ tháng 7 đến tháng 9/2010, ông Quang 7 lần nữa đưa thêm tiền cho Ân, nâng tổng số tiền lên 4,2 tỷ đồng.Cuối năm 2010, Ân cũng đã sử dụng nhiều văn bản, giấy tờ của Công ty cổ phần Gỗ Cầu Đuống để liên hệ với nhiều Sở, Ban, ngành của thành phố Hà Nội. 

Văn phòng UBND TP Hà Nội sau đó có văn bản đề nghị Sở Quy hoạch và Kiến trúc và Sở Tài nguyên và Môi trường về việc doanh nghiệp xin đất làm dự án mở rộng sản xuất.Với yêu cầu trên, Sở Quy hoạch và Kiến trúc thành phố Hà Nội đã ra thông báo với nội dung, phần lớn diện tích đất Công ty cổ phần Gỗ Cầu Đuống xin làm dự án đều nằm trong quy hoạch mở rộng đường QL1, QL3 và ga đường sắt. Từ đó, không đồng ý với việc cấp đất cho doanh nghiệp.

Khi biết việc “chạy” dự án không thành, Ân quay ra ký các giấy tờ nhận nợ và hứa hẹn sẽ trả lại tiền cho ông Quang. Dù vậy, Ân mới trả lại được 80 triệu đồng cho bị hại, số tiền còn lại Ân đã sử dụng hết vào mục đích cá nhân.Cuối năm 2012, Công ty cổ phần Gỗ Cầu Đuống gửi đơn tới cơ quan Công an tố cáo hành vi phạm tội của Ân. Nhưng sau đó, công ty này lại có đơn xin rút lại đơn tố cáo để tự thương lượng, giải quyết. 

Do việc thương lượng không thành nên tháng 3-2016, Công ty cổ phần Gỗ Cầu Đuống tiếp tục có đơn tố cáo Ân và đề nghị cơ quan Công an giải quyết theo pháp luật.

Tại phiên xử, bị cáo Ân thừa nhận hành vi phạm tội như trên và xin giảm nhẹ hình phạt. Ở chiều ngược lại, nguyên đơn dân sự đề nghị HĐXX xử lý nghiêm khắc hành vi phạm tội của bị cáo, đồng thời đề nghị HĐXX buộc bị cáo phải bồi thường cho công ty toàn bộ số tiền đã chiếm đoạt. HĐXX xác định, bị cáo Ân đã sử dụng thủ đoạn gian dối để chiếm đoạt tiền của ông Trần Tiến Quang thông qua việc xin đất dự án. 

Vì thế, cáo trạng truy tố bị cáo về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản là có căn cứ, đúng pháp luật. Do đó cần phải áp dụng hình phạt nghiêm khắc để răn đe, giáo dục và phòng ngừa chung trong xã hội. 

Với phán quyết trên, HĐXX đã tuyên phạt bị cáo Ân 14 năm tù về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Về dân sự, HĐXX buộc bị cáo phải bồi thường toàn bộ số tiền còn chiếm đoạt cho nguyên đơn dân sự.

Nguyễn Hưng