Với hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản, Dinh đã bị tuyên án chung thân và đang phải chấp hành hình phạt tù. Tuy nhiên vụ án này vẫn chưa kết thúc bởi bị hại đang kháng cáo về phần dân sự của bản án này. Đầu năm 2016, TAND TP Hà Nội đã mở phiên tòa xét xử nội dung kháng cáo phần dân sự. Trước khi gây ra vụ án này, năm 1992, Dinh đã bị TAND tối cao tại Hà Nội tuyên phạt 16 năm tù về tội tham ô tài sản xã hội chủ nghĩa.

Theo nội dung bản án, sau khi mua ngôi nhà số 19, ngõ 3 trên phố Trần Nhuật Duật (quận Hà Đông), Dinh đã bán lại ngôi nhà này cho anh Nguyễn Minh Mẫn, ở quận Hà Đông với giá 860 triệu đồng. Đến hẹn, Dinh không làm thủ tục chuyển nhượng nhà và đất cho anh Mẫn như cam kết mà tiếp tục đem bán ngôi nhà này cho anh Đào Đăng Cường, ở quận Hà Đông với giá 600 triệu đồng. Mua xong ngôi nhà này, anh Cường làm thủ tục và được cơ quan có thẩm quyền cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.

Quá trình điều tra, Dinh thừa nhận đã bán nhà đất trên cho anh Mẫn với giá 860 triệu đồng. Còn về 600 triệu đồng đã nhận của anh Cường, người phụ nữ này cho rằng, đây là tiền vay nhưng do không có tiền trả nên bị ép chuyển nhượng ngôi nhà đã bán cho anh Mẫn. Tiến hành xác minh tại UBND phường Quang Trung, quận Hà Đông, cơ quan điều tra xác định, hợp đồng chuyển nhượng ngôi nhà này chỉ có duy nhất một bộ, nhưng chữ ký của người chuyển nhượng hợp pháp đã bị làm giả. Tuy nhiên, cơ quan điều tra chưa xác định được, ai đã giả chữ ký của người chuyển nhượng. Do đó, UBND quận Hà Đông đã ra quyết định thu hồi Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đã cấp cho anh Cường.

Mở rộng điều tra, cơ quan điều tra còn xác định, cũng với thủ đoạn trên, Dinh còn đem bán hai căn nhà khác ở phố Quang Trung, quận Hà Đông để chiếm đoạt của một số nạn nhân khác số tiền hơn 7 tỷ đồng.

Bị cáo Dinh tại phiên tòa sơ thẩm.

Bản án sơ thẩm đã tuyên phạt bị cáo Dinh tù chung thân về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, buộc bị cáo Dinh phải giao quyền sở hữu căn nhà ở phố Trần Nhật Duật cho anh Mẫn. Án sơ thẩm cũng buộc bị cáo Dinh phải bồi thường số tiền 600 triệu đồng cho anh Cường. Không đồng tình bản án trên, anh Cường kháng cáo về việc xử lý căn nhà trên. Tòa phúc thẩm không chấp nhận kháng cáo của anh Cường, nhưng cũng không giải quyết về vấn đề ngôi nhà. Bản án trên sau đó bị kháng nghị giám đốc thẩm để giao cho cấp sơ thẩm xem xét lại theo thủ tục chung.

Tháng 7- 2015,  Hội đồng Thẩm phán TAND tối cao đã tiến hành xét xử theo trình tự giám đốc thẩm vụ việc này và xác định, HĐXX cấp sơ thẩm và HĐXX cấp phúc thẩm nhận định, toàn bộ nhà đất ở số 19, ngõ 3, phố Trần Nhật Duật thuộc sở hữu của anh Mẫn và buộc bị cáo Dinh bồi thường tiền cho anh Cường là không đúng, vì ngoài ngôi nhà này thì bị cáo Dinh không còn tài sản gì khác để bồi thường.

Ngoài ra, bị cáo Dinh còn lừa đảo chiếm đoạt của hai bị hại khác là chị Bùi Thị Minh Lý và anh Nguyễn Minh Long (đều ở Hà Nội) cũng từ việc bán một nhà cho nhiều người. Do vậy, để đảm bảo quyền lợi hợp pháp của cả bốn bị hại thì cần phải hủy phần trách nhiệm dân sự trong bản án sơ thẩm và bản án phúc thẩm để xét xử theo hướng, kê biên ngôi nhà trên để bồi thường cho cả bốn bị hại theo tỷ lệ.

Quá trình xét xử sơ thẩm, TAND TP Hà Nội quyết định, do bị án Dinh không còn tài sản gì khác ngoài ngôi nhà ở phố Trần Nhật Duật nên ngôi nhà này sẽ được chia cho bốn bị hại gồm: anh Mẫn, anh Cường, chị Lý và anh Long theo tỷ lệ phần trăm số tiền mà các bị hại đã bị Dinh lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Mong rằng những rắc rối từ vụ án này sẽ là bài học cảnh tỉnh mỗi người khi thực hiện giao dịch mua bán, chuyển nhượng nhà đất để tránh xảy ra hậu quả đáng tiếc.

Nguyễn Hưng