Căn nhà và cơ sở sản xuất ống cống, nơi một thời vợ chồng ông H., bà P. đã cùng chung sống.

Đầu năm 2003, nghe tin căn nhà mình đang ở thuộc diện giải tỏa để xây dựng khu dân cư mới. Để được mua hai phần đất tái định cư, bà P. bàn với chồng viết đơn ra TAND thị xã Đồng Xoài xin ly hôn nhưng chỉ là giả.

Để chắc chắn được mua 2 suất đất tái định cư, bà P. cùng với chồng lên tư pháp phường Tân Phú, giả mạo chữ ký của hai nhân chứng làm giấy khai sinh cho một đứa con… "trong tưởng tượng" có tên là Nguyễn Thị Bích T., sinh ngày 15/5/2001 (Phạm Thị Bích T. chính là con ruột của người em gái P., hiện cũng đang cư ngụ tại phường Tân Phú, thị xã Đồng Xoài). Làm xong giấy khai sinh cho T., vợ chồng ông H., bà P. tiếp tục màn kịch ly hôn giả.

Tại TAND thị xã Đồng Xoài, cả ông H và bà P đều "thuận tình" ly hôn, chấp nhận việc chia tài sản. Bà P chịu trách nhiệm phải nuôi đứa con "ảo" còn ông H mỗi tháng phải chu cấp cho bà P một triệu đồng để nuôi đứa con này.

Sau khi nhận giấy quyết định ly hôn của tòa, bà P bí mật đưa một người đàn ông khác nhỏ hơn bà tới 18 tuổi ra UBND phường Tân Phú (thị xã Đồng Xoài) làm thủ tục đăng ký kết hôn. Sau đó, về nhà bán hết tài sản được chia, bà P lẳng lặng đưa người chồng trẻ đến sống ở một địa phương khác.

Gần 6 năm sau ngày ly hôn, tháng 8/2010, bà P trở về phường Tân Phú, viết đơn gửi cơ quan thi hành án dân sự thị xã Đồng Xoài yêu cầu thi hành bản án thuận tình ly hôn, buộc ông H phải chu cấp cho bà P mỗi tháng một triệu để nuôi… "con".

Dự án xây dựng khu dân cư mới không triển khai thực hiện, đất tái định cư không có, thấy tự nhiên mình mất vợ giờ lại phải chi gần chục triệu đồng để nuôi đứa con ảo, ông H. quyết định làm đơn gửi ra TAND tỉnh Bình Phước xin xét xử lại vụ án theo trình tự tái thẩm để hủy điều khoản ông phải đóng tiền hàng tháng nuôi "con". Thế nhưng, thủ tục xin xét xử tái thẩm lại không đúng, thời hiệu để xin xét xử giám đốc thẩm đã hết hiệu lực.

Đi tìm hiểu vụ việc, ngày 30/9, chúng tôi được một số cán bộ phường Tân Phú cho biết: Ông P.D.H. quê ở Thái Bình, năm 1975 trên đường hành quân vào miền Nam chiến đấu thì chiến dịch mang tên Hồ Chí Minh đã kết thúc. Những năm 1979-1980, ông H. tham gia chiến đấu tại chiến trường biên giới Tây Nam bị thương vào đầu, là thương binh 4/4.

Xuất ngũ, ông H. xây dựng gia đình, định cư tại thị xã Đồng Xoài, tỉnh Bình Phước và đã có 2 người con trai. Trong thời gian làm nghề vận chuyển lâm sản để mưu sinh, ông H. gặp N.T.P quê ở miền Tây, về ly dị vợ và kết hôn với P để thành vợ chồng, về phường Tân Phú xây nhà, làm ăn sinh sống. Hai người ăn ở với nhau đã gần mười năm nhưng không có con.

Sau ngày ly hôn với bà P., tài sản bị chia sớt, hoàn cảnh ông H. gặp nhiều khó khăn. Ngoài mỗi tháng hưởng trên 600.000đ tiền trợ cấp thương binh, ông H. không còn khoản thu nhập nào khác. Được biết, thỉnh thoảng bà P cũng ghé về địa phương ở nhờ nhà người em gái. Được sự hỗ trợ pháp lý của một số luật sư, ông H. đã viết đơn gửi TAND tỉnh Bình Phước, UBND phường Tân Phú nhận lỗi về việc làm sai trái của mình trong việc làm giấy tờ giả để được cấp giấy khai sinh cho cháu Phạm Thị B.T.

Qua xác minh, thấy cháu Phạm Thị B.T. không phải là con thật của ông H., bà P. nên tư pháp phường Tân Phú đã tham mưu cho UBND phường ra quyết định hủy giấy khai sinh mang tên cháu B.T. Từ căn cứ này, cơ quan thi hành án thị xã Đồng Xoài đã không thi hành điều khoản trong quyết định thuận tình ly hôn là mỗi tháng ông H. phải đóng một triệu đồng để nuôi đứa con ảo nữa.

Vụ việc đã đến hồi kết, song qua đó vẫn còn đọng lại trong mỗi chúng ta một vài suy nghĩ. Rút ra được một bài học đó là: Ly hôn giả nhưng hậu quả đau lòng thì có thật

Anh Ngọc